Ký ức về nữ tình báo hoàng tộc xinh đẹp nhất Việt Nam (Phần 2 và hết)

Mỗi khi nhắc lại câu chuyện người em họ là vua Bảo Đại từng bán chiếc du thuyền cho bà ăn học lúc ở Paris, bà lại rưng rưng cảm động.

Chiến
công đầu đời

Vẫn là câu chuyện giữa tôi và nữ Quận chúa triều
Nguyễn Đặng Hoàng Ánh. Có thể nói, bà dễ gây thiện cảm cho bất cứ ai ngay lần
gặp đầu tiên, với tôi cũng không là ngoại lệ. Mặc dù tuổi đã ngoài 80, nhưng
ngược lại trí của bà thì thông tuệ đến lạ. Bà am hiểu lịch sử, nhớ chi tiết nếu
nói về sử bà có thể kể và phân tích sắc bén khiến bất cứ ai cũng phải giật mình.

Bà ăn nói nhẹ nhàng, ẩn nét duyên thầm của con
người xứ Huế, có sự sắc sảo của một người từng khiến những viên quan chóp bu
của chế độ Sài Gòn phải nể phục. Bà nói và viết được nhiều ngoại ngữ: Tiếng
Pháp sành sỏi, tiếng Anh chuẩn, đồng thời tiếng Nga, Đức, Trung Quốc, Nhật bà
đều sử dụng được. Lối nói của bà có lúc cổ kính thoang thoảng của người đi ra
từ Hoàng triều, nhưng hiện đại, sắc sảo khi nói về những vấn đề đương đại,
không hổ danh từng là tình báo viên chiến lược, từng lòn sâu trong lòng địch.
Thời hoạt động cách mạng bà có rất nhiều tên cũng như biệt danh. Hiện tại bà
tên là Đặng Hoàng Ánh, nhưng tên gốc khai sinh là Nguyễn Phúc Ngọc Diệp (dòng
họ Nguyễn Phúc triều đình nhà Nguyễn).

Trở lại quá khứ, con đường làm tình báo của Quận
chúa Nguyễn Phúc Ngọc Diệp bắt đầu khi cả gia đình bà bị bọn phản loạn xử giảo
hình. Chỉ duy một mình bà được cán bộ cách mạng là đồng chí Phạm Hùng (người
được cha bà cứu giúp) cứu thoát, lúc đó bà chỉ khoảng 11 tuổi. Sau đó bà được
giao gửi cho đồng chí Phạm Văn Xô cưu mang và nuôi nấng, dạy dỗ ở Trung đoàn
307 Liên hợp quốc đoàn này gồm bộ đội đa quốc gia, đóng tại nhà đồng chí Phan
Văn Đáng (Trà Vinh, sau này Phó Bí thư Trung ương Cục miền Nam), năm 1948 thì
Trung đoàn này giải tán. Bà được các đồng chí che chở tránh sự truy sát (vì bà
là con của Trần Lệ Chất chống Pháp), gom tiền cho đi học và hướng tư tưởng vào
con đường cách mạng. Sau này khi lớn lên bà vẫn coi đó là 2 người anh thân tín,
bà luôn quý như cha, như anh ruột của mình.

Trong hồi ký, nhớ lại quãng tuổi thơ bà có viết:
“Ngày đi học ở Trường Gia Long Sài Gòn, thời gian còn lại tôi tranh thủ đi
bán báo dạo, bánh mì, lạc rang… có lúc đói thèm mà chẳng dám ăn một hạt. Học
bậc Đệ Tam phải có đồng phục áo dài trắng, riêng tôi phải mang áo giật gấu vá
vai, bọn con nhà giàu thường trêu chọc. Những lúc buồn muốn buông xuôi, anh Hai
Xô (đồng chí Phạm Văn Xô) lại động viên: “Út Diệp, em phải nhẫn nhục cố
học cho thành tài, hôm nay mây mù, ngày mai sẽ có bình minh chiếu sáng, sau lũ
lụt đất nhiều phù sa, cây lại tươi tốt”.

Chính nhờ những lời động viên ấy cô bé mồ côi
lại cố gắng, luôn đạt kết quả xuất sắc, hoàn thành Tú tài I, II rồi thi đỗ luôn
vào trường đại học Y khoa Hà Nội khi chưa đủ tuổi. Đốc học Lưu (thầy dạy Ngọc
Diệp) lo chạy cho cô thêm một tuổi, nhưng trong thời gian chờ đợi một sự kiện
làm thay đổi chính bản thân nữ thiếu niên.

Đó là vào một hôm đi bán báo dạo, đồng chí Hai
Xô giao cho cô mang theo hai quả lựu đạn (lúc ấy phong trào chống Tây nổ ra
khắp nơi), đến rạp hát Nguyễn Văn Hảo (Sài Gòn) cô liều mình rút kíp ném chết
hai tên lính Pháp. Với chiến công đầu đời, cô bé Ngọc Diệp được các anh khâm
phục về sự gan dạ và phong cho biệt danh con bé to gan lớn mật. Với bản lĩnh,
thông minh, Ngoc Diệp được xứ ủy Nam kỳ cử đi học lớp phản gián ở Đông Cao Miên
với thời hạn một năm. Khóa học phản gián đầu tiên đã trang bị nền móng kiến
thức để sau này bà trở thành tình báo chiến lược.



Đặng Hoàng Ánh còn nhớ như in những năm tháng du học trên đất Pháp.

Chuyện
cảm động về vị vua thất sủng

Sau khi hoàn thành khóa học phản gián ở Đông Cao
Miên, năm 1952 Ngọc Diệp trở về vừa đủ tuổi vào học tại đại học Y khoa Hà Nội,
một năm sau thì chuyển vào Sài Gòn. Bốn năm trôi qua, Ngọc Diệp là sinh viên
xuất sắc, thuộc danh sách thí sinh học bổng để sang Pháp học. Nhân tiện tổ chức
Xứ ủy Nam kỳ cử đi học để đào tạo bác sỹ giỏi cho cách mạng sau này. Bà Đặng
Hoàng Ánh kể: “Rất may là nhờ vào sự chăm chỉ, tôi nhận được học bổng của
đại học Sorbonne Paris khi chỉ còn bảy ngày nữa là chiếc thuyền của đoàn quan
Pháp và thân nhân thất bại trong chiến dịch Điện biên phủ năm 1954 từ Việt Nam
trở về Pháp. Chỉ trong vòng một tuần lễ Ngọc Diệp phải hoàn thành hết thủ tục,
chuẩn bị kinh phí để đi cùng đoàn người bại trận sang Pháp.


Vua
Bảo Đại.

Sau 90 ngày lênh đênh trên biển, ngày 10/8/1954
thì chiếc tàu cập cảng Marseill, mọi thứ lại bắt đầu với một thiếu nữ trên xứ
người. Được vào học tại đại học danh tiếng của Pháp, may mắn Ngọc Diệp được gặp
Giáo sư Bửu Hội là giảng viên của trường, cũng là anh họ cô. Theo đế hệ cô phải
gọi là Hoàng Huynh, không lâu sau thì người em họ là phế đế Bảo Đại nghe tiếng
tiếp tục tìm đến. Cuộc hội ngộ bất ngờ của những người đồng tông khiến cô gái
Việt bé nhỏ không còn cô độc trên xứ người. Bà Ánh nói về hai người anh em họ
mình: “Họ giúp tôi rất nhiều cả về vật chất lẫn tinh thần khi tôi học ở
Paris hoa lệ. Ở trường Hoàng huynh Bửu Hội là một người thầy giỏi và nghiêm
khắc, đã cho tôi những kiến thức, còn Hoàng đệ Bảo Đại luôn giúp tôi về vật
chất những năm cuối của khóa học”.

Bà bảo, để có tiền chi trả chi phí đắt đỏ ở
Paris, Bảo Đại đã không đi vào các sòng bài, quán bar, ăn chơi nữa mà dành dụm
tất cả tiền cho bà đi học. Khi túng bấn quá, Bảo Đại đã bán luôn chiếc du thuyền
mang tên Hương Giang của mình để lo chí phí cho bà học. Thời gian này Bảo Đại
định cư cùng vợ là Nam Phương Hoàng Hậu tại Chabrignac (thuộc tỉnh Corrèze miền
trung nước Pháp).

Con
người khác của Bảo Đại

“Thời gian học ở Pháp, tôi được nghe tâm sự
của Bảo Đại rất nhiều, trên thực tế báo chí, những người viết sử không tìm hiểu
đến nơi đến chốn, bảo Bảo Đại ăn chơi sa đọa đến nỗi bán cả du thuyền. Trên
thực tế một phần tài sản trong đó có chiếc du thuyền Bảo Đại đã bán để tôi ăn
học. Khi lưu vong ở Pháp, không lúc nào Bảo Đại và hoàng hậu Nam Phương thôi
nhớ về quê hương. Nhiều lần Nam Phương đòi về Lâm Đồng sống ở đồi chè B’Lao,
nhưng vì điều kiện không cho phép…”.

(Người Đưa Tin)

Similar Posts