Ngôi mộ thiên táng cuối cùng ở Việt Nam

Nằm sâu trong rừng rậm, ngôi mộ thiên táng đục nguyên từ cây gỗ Hương đặt cách mặt đất chừng 45 cm được đỡ bằng 5 cây trụ gỗ đóng ghép với quan tài. Khu vực này từng được dân làng mệnh danh là bãi tha ma trên trời.

Đường vào ngôi mộ bị cỏ cây mọc um tùm
chặn hết các ngả. Người dẫn đường – trung sĩ A Minh, Đồn Biên phòng 679
(Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Kon Tum) phải dùng dao phát lối đi.
Theo anh Minh, không ai dám một mình vào khu này. Dân làng tin rằng nơi
này có rất nhiều linh hồn người chết.

Vào gần tới nơi, A Minh không dám phát
cây nữa vì theo tục lệ, không ai được quấy rầy giấc ngủ của người chết
vì như thế họ sẽ bắt tội. Chiếc quan tài chôn người chết được đục nguyên
từ một cây gỗ Hương – loại gỗ tốt trong rừng – nắp được đậy cũng bằng
gỗ của cây này, phía trên mái được lợp tôn (có thể do sợ mưa nắng làm
hư, mục lớp áo).

Ngôi mộ thiên táng này nằm cách mặt đất
chừng 45 cm được đỡ bằng 5 cây trụ gỗ đóng ghép với quan tài và một trụ
chính giữa được chôn xuống đất. Xung quanh không có nhang khói.

Ngôi mộ thiên táng cuối cùng.
Ngôi mộ thiên táng cuối cùng.

Già làng A Đôi kể, tục táng treo hay
thiên táng có từ lâu. Không ai biết người nào nghĩ ra, ngày xưa các cụ
trong làng hay nói lại với con cháu là vùng này xưa kia rừng rậm, muông
thú rất nhiều, cọp dữ. Nhà nào có người chết là lo sợ cọp về bới lên tha
mất xác, mà nhà nào không may bị như thế thì luôn lo lắng vì sợ người
thân bị mất xác hóa thành con ma rừng về bắt người đi theo.

Sự việc cứ vậy nên có người nghĩ ra cách
bỏ người vào quan tài và treo lên cây nhằm tránh cọp dữ về tha. Sau
nhiều năm, cả khu rừng này đã treo rất nhiều quan tài trên cây nên người
trong làng gọi là bãi tha ma trên trời.

Đêm nghe tiếng cọp kêu, ngày
nghe tiếng quạ kêu đến lạnh người nên dân làng truyền tai nhau ma ở đó
nhiều lắm. Những âm thanh từ các tiếng kêu đó phát ra làm mọi người
không dám một mình vào khu đồi này, ban đêm cửa nhà ai cũng đóng kín
mít. Từ đó không ai dám vào khu vực này nữa.

Cụ A Đôi kể, trong những năm
đánh Mỹ, nghe tiếng súng nên cọp dữ bỏ vào rừng sâu trốn hết, bà con đốt
rẫy nên nhiều quan tài bị cháy hết hoặc rơi xuống đất. Sau giải phóng,
bộ đội về tiếp quản vùng đất này vận động bà con hạ huyệt chôn người
chết xuống đất cho sạch sẽ, không gây mùi hôi làm ô nhiễm môi trường.

Giờ đây, cây xanh đã che lấp
không khí u ám của một vùng đất, cũng như sự phát triển, tân tiến đang
dần nâng cao đời sống của người dân nơi đây. Khu rừng thiên táng chỉ còn
trong ký ức, như một nét đặc trưng của vùng rừng Đắk Ung ngày xưa.

Theo VNExpress

Similar Posts