Sự hài hước và châm biếm của Stalin

Theo Đất Việt: Nhiều người hình dung I.V. Stalin là một lãnh tụ nghiêm khắc, cứng rắn. Nhưng có lẽ ít người biết Stalin là một người có khiếu hài hước rất đặc biệt.

Đôi khi ông đưa ra những quyết định hoặc những kết
luận một cách rất hóm hỉnh. Tuy trong nhiều trường hợp, những người được
nghe những câu nói hài hước đó của ông, khó có thể cười được.

Sau đây là 20 mẩu chuyện để chứng minh nhận xét đó, xin bạn đọc lưu ý về cách dùng người của ông:

1.
Khi thiết kế xe hơi “Pobeda” (Chiến thắng), người ta dự định đặt tên
cho nó là “Rodina” (Tổ quốc). Sau khi nghe được thông tin này, Stalin
hỏi lại một cách châm biếm: “Thế thì “Rodina” (Tổ quốc) của chúng ta sẽ
có giá là bao nhiêu?”. Tên của xe lập tức được thay đổi.

2.
Trích từ hồi ký của một chiến sỹ bảo vệ Stalin là A.Rybin. Khi đi công
tác bằng xe ô tô, Stalin thường có người bảo vệ của ông là Tukov đi
cùng. Anh này ngồi ở ghế trên cạnh người lái xe và thường hay tranh thủ
ngủ trên xe. Có một ủy viên Bộ Chính trị trong một lần cùng ngồi ghế sau
với Stalin đã nói:

– Thưa đồng chí Stalin, tôi thực sự không hiểu giữa đồng chí và người bảo vệ, ai bảo vệ ai?


Thế thì đã sao, Iosif Stalin trả lời, – anh ta còn dúi khẩu súng ngắn
của mình vào túi áo khoác của tôi nữa kia – đồng chí cầm lấy này, như
người ta thường nói, để đề phòng mọi bất trắc!

3.
Có một lần Stalin được báo cáo là Nguyên soái Rokossovski có tình nhân
và đó chính là nữ diễn viên người đẹp nổi tiếng Valentina Serova. Khi
được hỏi, chúng ta sẽ phải làm gì với Rokossovski? Stalin bỏ tẩu thuốc
đang hút dở, suy nghĩ một chút rồi nói:

Chúng ta sẽ làm gì, chúng ta phải làm gì…chúng ta sẽ phải ghen tỵ với Rokossovski chứ còn làm gì nữa!

4.
Stalin đi cùng với Bí thư thứ nhất Trung ương Đảng Cộng sản Gruzia A.I.
Mgeladze (Nước Cộng hòa phía Nam Liên Xô, có khí hậu ấm áp – ND) dọc
theo con đường trong nhà nghỉ ngoại ô Kunsevsk và đãi ông này những quả
chanh mà Stalin tự tay trồng trong vườn của mình:


Hãy thử đi, chanh này được trồng tại Matxcova đấy! Cứ như thế, Stalin
lặp đi lặp lại vài lần câu mời trên giữa các câu chuyện về chủ đề khác:

– Hãy nếm thử đi, chanh ngon lắm!

Cuối cùng thì người đối thoại cũng hiểu ra:


Thưa đồng chí Stalin, tôi xin hứa với đồng chí là sau 7 năm nữa Gruzia
sẽ đảm bảo đủ chanh cho đất nước, và chúng ta sẽ không phải nhập khẩu
chanh nữa.

– Ơn chúa, cuối cùng thì cũng đã đoán ra!- Stalin nói.

5. Tổng công trình sư chế tạo pháo V.G.Grabin kể lại là trước năm 1942, ông được Stalin cho gọi đến và nói:

Pháo của đồng chí đã cứu nước Nga. Đồng chí muốn gì – Danh hiệu Anh hùng lao động xã hội chủ nghĩa hay là Giải thưởng Stalin?

– Tôi thì cái nào cũng được, thưa đồng chí Stalin.

Ông này được tặng thưởng cả hai – cả Danh hiệu Anh hùng lao động xã hội chủ nghĩa và Giải thưởng Stalin.

Su hai huoc va cham biem cua Stalin

6.
Trong Chiến tranh vệ quốc, Bộ đội dưới quyền chỉ huy của Đại tướng (sau
là nguyên soái) Bagramian đã tiến đến biển Baltic. Để làm cho sự kiện
trên trở nên hoành tráng hơn, vị tướng người Armenia (Nước cộng hòa
Armenia – ND) này tự tay múc nước Biển Baltich cho vào một cái chai và
ra lệnh cho viên sỹ quan tùy tùng mang theo chai nước này bay đến
Matxcova để báo cáo Stalin. Viên sỹ quan này bay về Matxcova.

Nhưng
trong khi máy bay đang bay thì Quân Đức đã phản công và đánh bật quân
của Bagramian ra khỏi bờ biển Baltich. Matxcova đã biết được thông tin
này trước khi viên sỹ quan tùy tùng nọ hạ cánh xuống Matxcova, còn ông
này thì không biết vì trên máy bay không có radio. Sỹ quan này bước vào
Văn phòng Stalin và hãnh diện báo cáo:

– Thưa đồng chí Stalin, Đại tướng Bagramian gửi đồng chí chai nước Biển Baltic!

Stalin cầm chai nước, xoay xoay nó vài giây trong tay, sau đó trả lại chai nước cho viên sỹ quan tùy tùng và nói:

Đưa lại chai nước này cho Bagramian và nói với đồng chí ấy là hãy đổ nước xuống đúng nơi mà đồng chí đó đã múc lên.

7. Năm 1939, Stalin cùng một số người khác xem bộ phim “Tàu chạy về phía Đông”. Tàu chạy, tàu dừng lại ở sân ga…

– Ga này là ga nào vậy?- Stalin hỏi.

– Ga Demianovka.

– Thế thì tôi xuống ga này, Stalin nói và ra khỏi phòng chiếu phim.

8. Tại cuộc họp bàn về ứng cử viên cho chức Bộ trưởng Bộ than.

Có ý kiến đề nghị giám đốc một mỏ than là Zasiadko. Một người phản đối:

– Tất cả đều tốt cả, mỗi tội ông này hay lạm dụng rượu bia!


Hãy mời anh ta đến chỗ tôi, – Stalin nói. Zasiadko đến. Stalin bắt đầu
trao đổi công việc với ông này và đề nghị cùng uống rượu.


Rất vui lòng, thưa đồng chí Stalin. Zasiadko nói và rót đầy một cốc
rượu (lưu ý là cốc chứ không phải chén – cốc này khoảng 200 gr).

– Chúc sức khỏe, thưa đồng chí Stalin!- Zasiadko uống cạn cốc và lại tiếp tục nói chuyện.

Stalin nhấp môi cốc rượu và chăm chú quan sát Zasiadko, sau đó đề nghị uống cốc thứ hai.

Zasiadko
lại uống cạn cốc thứ hai và không nháy mắt. Stalin đề nghị uống cốc thứ
ba, nhưng Zasiadko đẩy chiếc cốc của mình sang một bên và nói:

Zasiadko là người biết chừng mực! Hai người lại tiếp tục trao đổi công việc.

Tại
cuộc họp Bộ chính trị, khi lại đưa ra vấn đề bổ nhiệm Bộ trưởng Bộ
than, và lại có ý kiến về việc ứng viên này hay quá đà, Stalin đi đi lại
lại với chiếc tẩu thuốc trên tay, và nói:

– Zasiadko là người biết chừng mực!

Và như đã biết, Zasiadko làm Bộ trưởng Bộ than rất nhiều năm…

9
. Một Thượng tướng đến báo cáo với Stalin về tình hình công việc. Tổng
tư lệnh tối cao (Stalin) rất hài lòng và đã hai lần gật đầu tán thành.
Sau khi kết thúc bản báo cáo, viên tướng này còn nấn ná ở lại. Stalin
hỏi: “Đồng chí muốn nói thêm gì chăng?”

“Vâng, tôi
có một đề nghị mang tính riêng tư. Tại Đức tôi có sưu tầm được một số đồ
vật mà tôi quan tâm, nhưng tại trạm kiểm soát người ta đã tịch thu của
tôi. Nếu có thể, đề nghị trả lại cho tôi”.

“Có thể. Hãy viết đơn đề nghị đi, tôi sẽ phê duyệt”.

Viên thượng tướng này rút từ túi áo tờ đơn đã viết sẵn. Stalin viết mấy dòng chữ đồng ý. Người yêu cầu bắt đầu nói lời cảm ơn.

“Không có gì phải cảm ơn”, – Stalin nói.

Sau
khi đọc xong dòng bút phê của Stalin: “Trả lại cho Đại tá đống đồ cũ
của anh ta. I.Stalin”, viên tướng nói lại với Stalin: “Ở đây có sự nhầm
lẫn, thưa đồng chí Stalin. Tôi không phải là Đại tá, mà là Thượng tướng”
. (Xin nói thêm một chút, trong tiếng Nga, từ Thượng tướng là một từ
ghép gồm 2 từ: Tướng – Đại tá, nếu xóa từ đầu (Tướng) thì chỉ còn Đại
tá, chắc viên “cựu thượng tướng này nghĩ rằng Stalin viết thiếu –ND).

“Không, tất cả đều đúng, đồng chí Đại tá ạ”. Stalin trả lời.

10.
Đô đốc I.Isakov từ năm 1938 là Thứ trưởng Bộ Hải quân Liên Xô. Có một
lần vào năm 1946, Stalin gọi điện cho ông và nói là có ý kiến đề nghị bổ
nhiệm ông là Tham mưu trưởng Hải quân.

Isakov trả
lời: “Thưa đồng chí Stalin, tôi cần phải báo cáo với đồng chí là tôi có
một khiếm khuyết nghiêm trọng: một chân đã bị cưa cụt”.

Đấy có phải là khiếm khuyết nghiêm trọng duy nhất mà đồng chí thấy cần thiết phải báo cáo không?”, Stalin hỏi lại.

“Đúng như vậy” , – Đô đốc khẳng định.

“Trước
kia chúng ta còn có tham mưu trưởng không có đầu kia. Nhưng không sao,
vẫn làm việc. Còn đồng chí thì chỉ thiếu một chân – điều đó không có gì
đáng sợ”, – Stalin kết luận.

11. Sau chiến tranh
Stalin biết là vị giáo sư K đã “nhỡ” xây một ngôi nhà nghỉ đắt tiền ở
ngoại ô Matxcova (kiểu như biệt thự trên Đèo Hải vân ở ta-ND). Ông cho
gọi vì giáo sư này đến và hỏi: “Có phải là đồng chí mới xây cho mình một
ngôi nhà nghỉ bằng này, bằng này tiền không?!- “Quả đúng như vậy, thưa
đồng chí Stalin, – vị giáo sự nọ trả lời.

“Xin
chuyển đến giáo sư lời cảm ơn chân thành của các cháu trong nhà trẻ được
đồng chí tặng ngôi nhà đó”, Stalin nói và điều ông này đến dạy tại
Novosibirsk (Vùng Sibiri lạnh giá –ND).

12. Mùa
thu năm 1936, tại Phương Tây lan truyền tin đồn về việc Iosif Stalin đã
từ trần do ốm nặng. Charles Nitter, phóng viên của Hãng thông tấn
“Associated Press” quyết định tự mình tìm thông tin từ nguồn tin đáng
tin cậy nhất. Ông này đến Kremlin, chuyển cho Stalin một bức thư đề nghị
khẳng định hoặc bác bỏ thông tin đồn này.

Stalin
ngay lập tức viết thư trả lời phóng viên này: “Kính thưa Ngài! Theo tôi
được biết từ các phương tiện thông tin đại chúng nước ngoài, thì tôi đã
rời bỏ thế giới tội lỗi này từ lâu và đã di cư sang một thế giới khác.

Bởi
vì không thể không tin các thông tin từ báo chí nước ngoài, nếu như
Ngài không muốn mình bị gạch tên khỏi danh sách của những con người văn
minh, nên tôi đề nghị Ngài tin vào những thông báo đó và để tôi yên nghỉ
trong im lặng ở cái thế giới mới trống rỗng này. Ngày 26/10/1936. Xin
gửi tới Ngài lời chào Kính trọng .I.Stalin.

13. Có một lần phóng viên nước ngoài hỏi Stalin:

– Tại sao trên quốc huy Armenia có hình núi Ararat, núi này có nằm trên lãnh thổ Armenia đâu?

Stalin trả lời:

– Trên quốc huy của Thổ Nhĩ Kỳ có hình nửa mặt trăng, nhưng trăng cũng có nằm trên lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ đâu.

14. Bộ trưởng Bộ nông nghiệp Ukraine được triệu đến Bộ chính trị. Ông này hỏi:

– Tôi cần phải báo cáo thế nào đây: Ngắn gọn hay chi tiết?

– Đồng chí muốn thế nào cũng được, ngắn gọn cũng được, chi tiết cũng được, nhưng chỉ trong vòng 3 phút, – Stalin nói.

15.
Nhà hát lớn đang tập vở Opera của Glinka “Ivan Susanhin”. Các thành
viên Ủy ban duyệt vở do chủ tịch Bolshakov đứng đầu quyết định là cần
phải bỏ đoạn kết “Vinh quang thay, nhân dân Nga!”, vì mang tính tôn giáo
quá, lỗi thời quá ….

Kết luận trên được báo cáo lên Stalin.

“Còn chúng ta sẽ quyết theo cách khác: đoạn kết để lại, còn Bolshakov – bỏ đi (cách chức)”.

16.
Khi quyết định sẽ phải làm gì với Hạm đội Đức, Stalin đề nghị chia, còn
Churchill (Thủ tướng Anh –ND) đưa ra đề nghị ngược lại: “đánh chìm”.

Stalin trả lời: “Thế thì Ngài cứ đánh chìm phần được chia của Ngài đi”.

17.
Stalin đến xem kịch ở Nhà hát nghệ thuật. Stanislav ra đón ông, chìa
tay và tự giới thiệu: “Alekseev”, – tức xưng tên thật của mình.

“Dzugashvili”,- Stalin trả lời và đi đến ghế của mình (Dzugashvili là họ thật của Stalin – ND).

18 . Tại Hội nghị Potsdam, Harriman (Đại sứ Mỹ tại Liên Xô 1943-1946 –ND) hỏi Stalin:


Sau khi người Đức đã từng chỉ còn cách Matxcova 18 km vào năm 1941, có
lẽ bây giờ Ngài đang rất vui khi được phân chia Berlin đã bị thất thủ?

– Sa Hoàng Aleksandr còn đưa quân tiến đến tận Paris.

19 . Stalin hỏi các cán bộ dự báo thời tiết: dự báo của các đồng chí chính xác được bao nhiêu phần trăm.

– 40%, thưa đồng chí Stalin.

– Thế thì các đồng chí dự báo ngược lại đi, lúc ấy tỷ lệ chính xác sẽ là 60% đấy.

20.
Trong thời kỳ chiến tranh, Stalin giao Baibakov tìm và khai thác các mỏ
dầu mới. Khi Baibakov nói rằng điều đó là không thể, Stalin nói:

Có dầu thì còn Baibakov, không có dầu thì sẽ không có Baibakov!

Sau đó không lâu, các mỏ dầu mới đã được tìm thấy tại Tataria và Bashkiria.

Lê Hùng (Dịch và giới thiệu)

Similar Posts